Lật Đời: Lật Đời chữa bệnh

Ba năm rồi công chúa ốm nặng, vua truyền mời hết thầy cúng ma, thầy cúng trời giỏi nhất trong nước đến chữa, mà công chúa vẫn không khỏi. Người ta bảo tại đức nhà vua bạc nên trời phạt. Vua là người đứng đầu trong nước, lại cũng là người nhiều con nợ nhất trong nước. Bạc của vua, vay mỗi nén thì năm sau phải trả thành ba thành bảy, vì vậy cứ phải xây kho luôn mới có chỗ chứa hết bạc. Khắp nước, chỗ nào cũng có ruộng của vua, trâu của vua, người con gái đẹp nhất cũng phải dâng vua.

Tin vua mời thầy chữa bệnh cho công chúa hôm nay đến tai Lật Đời. Anh bảo mẹ và vợ:

  • Tôi sắp đòi nợ cho mọi người rồi đây!

Miếu thờ dòng họ nhà vua xây ở giữa cánh đồng ruộng, có cây to che mát, chung quanh có sông lớn, ao to bao bọc, có quân canh gác cẩn thận. Lật Đời đến khoét một lỗ nhỏ vào giữa bệ thờ. Làm xong, Lật Đời khăn áo tề chỉnh, xin vào cung xem bệnh cho công chúa. Chàng cũng đặt lễ tế trời, bấm tay gieo quẻ. Nhà vua nóng lòng chờ tin về bệnh của con. Lật Đời tâu:

  • Tâu bệ hạ: Mắc nợ thì phải trả nợ! Trả nợ hết thì hồn mới giải oan, công chúa mới giảm bệnh.
  • Mắc nợ? Ta mắc nợ ai?
  • Tâu bệ hạ, cứ như quẻ thì bệ hạ còn nợ rất nhiều!

Vua hốt hoảng, Lật Đời phán:

  • Tâu bệ hạ, bệ hạ là chủ thiên hạ, nhưng ông tổ chín đời của bệ hạ đã chắc gì không mắc nợ?

Vua giật mình hỏi gượng:

  • Neu vậy thì làm sao mà biết được?
  • Muốn biết thì phải ra miếu làm lễ cầu khấn tiên tổ.

Vua bằng lòng ra miếu gọi hồn tổ phụ. Trước đó một hôm, Lật Đời đưa mẹ ra bờ sông theo đường ngầm vào miếu, rồi chàng bảo vợ đội một thúng nến đi qua đi lại trước cung vua. Khi vua đến khấn tiên tổ, mẹ vợ Lật Đời núp trong hang đào dưới bệ thời, nói oang oang là:

  • Mắc nợ thì phải trả nợ, trả xong nợ khắc khỏi bệnh.

Nhà vua nghe nói lạnh cả gáy, toát mồ hôi, vội sai các quan vào khấn thay.

Tên quan vừa mới lò dò bước vào. Mẹ Lật Đời lại nạt:

  • về trả nợ ngay đi, trù trừ thì công chúa phải theo ta về chầu âm phủ…

Vua cố trấn tĩnh cầu hồn cho biết người vay là ai. Tức thì tiếng nói trong bệ thờ lại vang lên:

  • Người cho vay là một người con gái bán nến ở trước cung vua. số bạc nợ bằng thúng nến, chưa kể lãi bảy đời. Luật âm phủ cũng như nhân gian, mỗi năm một nén phải trả thành hai.

Sợ con gái chết, tên vua vội vàng về cung lo trang trải nợ. Hắn sai vét hết kho bạc, giao trả cho vợ Lật Đòi, người đội thúng nến. Gặp ngày chợ phiên, người nào qua lại, chị cũng đưa vài nén.

Bạc đã cạn trong nhà kho mà công chúa chưa khỏi, vua đòi Lật Đời vào triều hỏi, Lật Đòi bấm quẻ, tâu:

  • Tâu bệ hạ, nợ trả vẫn chưa hết. Lúc nãy chắc hồn khai nhầm. Đã hết nợ người bán nến, nhưng còn nợ nhiều người khác nữa.

Nhà vua nghĩ đến những món nợ lưu niên, đâm hoảng, vội xuống chiếu hoá cho dân cả nước thứ nợ nần, bất kể nhiều hay ít. Từ đó, mọi người không phải trả cho vua nữa. Nhưng công chúa thì vẫn chưa khỏi bệnh. Lật Đời lại tâu:

  • Bệ hạ mới xoá cho người sống, bây giờ bệ hạ nên bãi tất cả thuế, cho oan hồ người chết được yên, công chúa sẽ khỏi bệnh ngay.

Dù rất không muốn, nhưng vì quá thương con gái, nên tên vua tham lam lại phải bằng lòng ra chiếu chỉ không đánh thuế. Vậy là nhờ tài giỏi mưu trí, Lật Đời đã giúp cho đồng bào mình được ấm no hơn.

Chia sẻ bài viết: