Lật Đời: Lật Đời và các quan

La cà trên đường đi, Lật Đời nghe gần đấy có một thầy cúng Trời, chàng liền tìm đến xin ở cho nó. Thầy cúng Trời ra vẻ “chay tịnh”, nhưng tính lại rất ưa nịnh hót. Nhà nó mật đầy chum, bột đầy thúng, nhưng chả mấy khi nó dám ăn, nó chỉ để dành thết quan lấy tiếng. Vườn thuốc nhà nó cũng to, nhưng chả mấy khi nó dám hái, chỉ để dành biếu quan. Một hôm thầy cúng gọi Lật Đời ra giao việc:

  • Mày phải trông vườn thuốc lá! cấm không được cho chó vào ỉa, hễ có cứt chó, tao sẽ phạt mày ăn đấy!

Lật Đời cúi đầu xin vâng. Chàng cười thầm trong bụng: “Chưa biết đứa nào phải ăn cứt chó!” Thầy cúng Trời vừa ra khỏi nhà, Lật Đời lấy bột nhào với mật, vê thành nắm rắc đầy vườn. Thầy cúng sắp về đến nhà, Lật Đời chạy nhanh ra vườn nhặt những hòn bột nhào mật, vừa phủi vừa nhai. Thầy cúng thấy nhà cửa vắng tanh, đằng hắng rồi lên tiếng gọi:

  • Lật Đời đâu rồi?
  • Bẩm thầy, con đây ạ!

Lão thầy cúng nhìn ra, quát:

  • Mày ăn cái gì đó, thằng kia?
  • Bẩm thầy… cứt chó nhà ỉa ngon tuyệt?

Thầy cúng chạy ra vườn cầm lấy mấy hòn cho vào mồm nhai thử.

  • à, ngon thật! Mày bắt chó nhốt lại cho tao, mau lên.

Lật Đời bắt chó nhốt lại, cho nó ăn một bụng cám lợn thật no, còn lão thầy cúng thì hí hửng nhặt thêm mấy hòn “cứt chó” nhào mật, rồi đến khoe với tên quan đầu tỉnh.

  • Bẩm quan lớn, con có một món quà lạ, xin dâng lên quan lớn nếm thử.

Thầy cúng lấy mấy viên “cứt chó” để trên bàn. Tên quan hám ăn, liền cho ngay vào mồm.

  • ừ. ăn được đấy, thứ gì ngon vậy?

Thầy cúng ấp úng. Tên quan giục:

  • Tao cho phép, cứ nói đi, món gì mà ngon vậy?
  • Bẩm quan lớn… dạ, dạ… món cứt chó!
  • Cứt chó!??? Có thật không?
  • Bẩm vâng, cứt chó nhà con đấy, chẳng tin quan đến mà xem. Con nhốt nó ở nhà.
  • ừ, nếu quả vậy, thì thật Trời ban phúc cho nhà mày đấy!
  • Bẩm vâng, quả là nhờ phúc Trời, nhờ ơn quan lớn..
  • Thôi về đi. Mai, ta và các quan sẽ đến nhà anh xơi nhé.

Tên thầy cúng vội vã ra về. Lão mời tất cả hương hào, kì mục đến dự. Lật Đời nhặt thêm cứt chó, cứt lợn của hàng xóm được đầy mười liễn, ở lớp trên, anh rắc thêm một vài lớp bột. Nhà tên thầy cúng tất bật như một ngày hội lớn. Những chiếc chiếu hoa, những bát, thìa đẹp nhất cũng được dọn ra bày tiệc. Mặt trời lên chưa được một con sào, quan lớn, quan nhỏ đã lũ lượt khăn đen, áo dài kéo đến. Thầy cúng khúm núm ra tận ngõ chào từng tên một. Chẳng mấy chốc quan lại, cường hào ngồi chật cả nhà, trên hai hàng chiếu.

Khách mời chủ, chủ nhường khách, cuối cùng tên quan to nhất phải đứng ra “khai khẩu”. Quan xúc một thìa cho vào mồm, các quan nhỏ và bọn cường hào, hương mục cũng vội vàng thi nhau cho vào mồm. Chúng cho đầy miệng rồi mới biết không phải của ngon và thơm tho…

Xong trận đó, Lật Đời trốn đi nơi khác, đến một vùng có đông người ở, nhà nọ sát nhà kia. Lúc nào cũng có bọn con trai nhà giàu và quan đi rong ngoài đường. Chúng ghẹo gái, đe doạ trẻ con, bắt nạt bà già. Chúng có nhiều tiền, nhưng vào hàng rượu thì lại “ăn quỵt”, thích cái be cái bát nào thì chúng bỏ vào tay áo mang đi, chủ quán biết cũng đành chịu.

Thấy cảnh chướng tai gai mắt, Lật Đời định tâm trị cho con nhà quan này một mẻ. Anh cất một cái quán, bán đủ rượu thịt. Rượu anh làm ngon hơn, thịt anh nấu cũng thơm hơn. Hàng ngày, lũ con quan kéo nhau đến chật ních. Chúng ăn uống say sưa, nôn oẹ đây nhà rôi lăn kênh ra ngủ; ngủ chán, lại dậy ăn. Quen thói cũ, nhiều tên chè chén xong, không chịu trả tiền. Quán của Lật Đời được nhiều “khách quý” nhưng tiền vốn của chàng bị hao hụt rất nhanh. Vét nốt số tiền còn lại, Lật Đời đi mua chum, mua quang, mua thúng, sắm xong, anh chạy quanh một lượt ngoài đường gặp bọn con quan, Lật Đời đều hẹn:

  • Sáng mai, quán tôi có rượu nếp, có thịt dê tái ngon lắm đấy!

Lũ con quan hẹn hò với nhau, đứa này thách đứa kia, sáng mai lên quán Lật Đời để thi nhau uống rượu.

Tối hôm ấy, Lật Đời lấy nước đái, phân người cho vào chum, nhặt đá con, đá lớn cho vào thùng treo lên xà nhà. Chỗ đầu mối dây, anh treo một đùm thịt nướng và một vò rượu. Dưới đấy giăng dây ngang dọc như mạng nhện.

Sáng sớm, mặt trời chưa mọc, bọn con quan đã tụ họp trước quán, chờ nhậu. Hôm nay, đứa nào cũng ăn mặc đẹp hơn ngày thường. Nhiều đứa còn mang cả chai, cả rá theo, chực lấy rượu thịt đem về nhà. Nhưng mặt trời đã lên cao mà quán vẫn chưa mở cửa. Mùi thịt dê, rượu nếp bay ra thơm phức. Nhiều tên háu ăn, háu uống, đánh hơi thấy mùi thịt, mùi rượu, cứ nuốt nước bọt ừng ực.

Thấy lũ con quan kéo đến mỗi lúc một nhiều sợ mất phần, mấy thằng đến trước hò nhau cạy cửa vào. Quán vắng tanh, bọn háu ăn chạy xổ vào đua nhau tìm tòi, lục lọi. Chợt nhìn thấy vò rượu và xâu thịt, chúng xúm nhau lôi xuống. Mấy đứa leo vội lên xà nhà. Mấy thằng không tranh được líu tíu tìm gậy chọc đít chum. Kẻ nhanh tay, giật vội lấy xâu thịt nướng.

Đầu cái gậy rút ra, những chum nước đái và phân, những thùng đá rơi tung toé xuống đầu, xuống cổ bọn con quan. Nhớn nhác như ong vỡ tổ, chúng xéo lên nhau, chạy bán sống bán chết. Hôm ấy, lũ con quan nếm một vố điếng người.

Chia sẻ bài viết: