Lật Đời: Lật Đời và Thầy Cúng

Lật Đời tìm đến ở nhà một thầy cúng. Ngày hội cúng ma đến, dân quanh vùng chọn những con gà béo nhất, đội những thúng gạo ngon nhất, rủ nhau lũ lượt kéo về đền.

Đèn cúng ma cất trên đỉnh núi, rêu phủ, mối đùn, cỏ mọc lấp kín đường đi, thế mà chỉ trong chốc lát, chân người đã đi mòn đất, cỏ bị giẫm bẹp khô như ruộng rạ mùa hè. Người ta căng rạp, dựng lều, thổi tù và, kéo đàn “lu cu” đánh trống. Đàn bà con gái thi nhau giã gạo thật nát, làm bánh “chà cum”. Cắt khoai môn thật ngon nấu canh “chà dai”. Tới giờ đem chuông, mõ, bùa sắc lên đền, thầy cúng gọi Lật Đời đến bảo:

  • Mày dắt ngựa cho tao cưỡi đến đền theo con đường thẳng nhất!

Lật Đời làm theo như ý hắn. Thầy cúng chễm chệ ngồi trên lưng ngựa, tay nó vẫn không rời mấy cái túi lùng nhùng đeo chung quanh. Đi một đoạn khá xa, hai mắt thầy cúng đã lim dim. Phía trước mặt thấy có một con mương rộng chảy ngang, Lật Đời nghĩ bụng: “Cho thầy tắm cái chơi”. Đen bờ mương, Lật Đời nhẹ nhàng nhảy sang bên kia, con ngựa phóng theo: “ùm!” Vừa ngủ gật mất thăng bằng, thầy cúng lộn cổ xuống mương. Vừa ngoi đầu lên được, thầy cúng trợn mắt chửi om sòm.

Lật Đời nói:

  • Thưa thầy, con đường này là đường thẳng nhất đấy ạ!

Tức lộn ruột nhưng đuối lí, thầy cúng làm lành với Lật Đời và nhờ anh tháo hộ bộ giáp phù thuỷ ra, hắn đi bộ, còn kính lễ, khăn áo thì chất lên lưng ngựa.

Đi được một quãng nữa, thầy cúng quay lại, bỗng giật mình đánh thót, bộ chuông mõ không biết rơi mất tự lúc nào. Mất “đồ nghề”, thầy cúng sững sờ như kẻ mất hồn. Hắn bảo Lật Đời:

  • Mày lên lưng ngựa rồi đi, cố giữ đừng để rơi cái gì.

Lật Đời ung dung ngồi trên lưng ngựa, thầy cúng lúi húi dắt. Càng đi, Lật Đời càng thúc ngựa chạy nhanh, thầy cúng chạy theo không kịp, đành phải bảo Lật Đời xuống ngựa. Hắn vẫn không quên nhắc Lật Đời:

  • Đi đằng sau, thấy cái gì rơi phải nhặt đấy!

Con ngựa ăn no, đi xa, càng gần đến đích, nó ỉa càng nhiều. Ngựa ỉa bao nhiêu, Lật Đời gắp bỏ vào khăn bấy nhiêu.

Sắp đến đền, thầy cúng sửa lại khăn áo, khệnh khạng bước vào. Người ta tránh đường cho thầy cúng đi thẳng vào bàn thờ chính. Chung quanh bàn thờ, người đứng xúm xít, đông nghịt. Thầy cúng sắp vái tổ. Lật Đời rẽ đám đông bước theo, đặt trước bàn thờ một gói to. Tưởng Lật Đời nhặt được chuông mõ, bây giờ mới đưa ra, thầy cúng hí hửng vội mở ra. Cứt ngựa phơi ra giữa bàn thờ làm mọi người la ó ầm ĩ.

  • Giời ơi….!

Đám người bịt mũi lảng dần ra. Thầy cúng xấu hổ xạm cả mặt, tìm đường chuồn ngả sau. Lật Đời đã lên ngựa đi từ lúc nào không hay.

Chia sẻ bài viết: