Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn – Phần 1

Nàng Bạch Tuyêt và bảy chú lùn – Phần 1

 

Nàng Bạch Tuyêt và bảy chú lùn

Ngày xưa có một bà hoàng hậu xinh đẹp và dịu hiền. Một ngày mùa đông giá lạnh, tuyết rơi trắng xoá, hoàng hậu ngồi thêu bên cửa sổ khung gỗ mun, sơ ý để kim đâm vào tay khiến những giọt máu đỏ thắm ứa ra. Bà chợt ao ước:

– Ước gì mình sinh được một cô công chúa đáng yêu, da ưắng như tuyết, môi đỏ thắm như máu và làn tóc đen như gỗ mun này.

ít lâu sau, ước mơ của hoàng hậu đã trở thành hiện thực. Bà sinh được một cô con gái đẹp tuyệt trần. Làn da của công chúa trắng như tuyết, môi đỏ

thắm như máu và tóc đen như gỗ mun.

Đức vua và hoàng hậu vô cùng hạnh phúc, đặt tên cho con là Bạch Tuyết.

Nhưng thật không may, Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì hoàng hậu bỗng lâm bệnh nặng qua đời. Hoàng hậu mất chưa được bao lâu thì đức vua cưới một người vợ khác.

Bà hoàng hậu mới này đẹp lộng lẫy nhưng tính tình độc ác và kiêu căng.

Hoàng hậu có một chiếc gương thần, mỗi lần soi gương, bà ta lại hỏi:

– Gương kia ngự ở trên tường, Nước ta ai đẹp được dường như ta?

Gương thần thường đáp:

– Gương nay ngự ở trên tường, Đẹp như tiên nữ cũng nhường bà thôi.

Hoàng hậu nghe vậy rất sung sướng.

Nhưng Bạch Tuyết càng lớn càng đẹp, đẹp hơn cả hoàng hậu. Một hôm, hoàng hậu lại hỏi gương:

– Gương kia ngự ở trên tường, Nước ta ai đẹp được dường như ta?

Thì gương đáp:

– Xưa kia bà đẹp nhất trần, Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.

Hoàng hậu nghe nói giật mình, ghen tức lồng lộn. Bà ta cho gọi một người thợ săn đến và bảo:

– Ngươi hãy đem Bạch Tuyết vào rừng giết chết đi, rồi mang tim gan nó về đây cho ta!

Người thợ săn không dám cưỡng lệnh, đành đưa công chúa bé nhỏ vào rừng sâu.

Đen nơi, người thợ săn bảo Bạch Tuyết:

– Xin công chúa hãy đi ngay, đi

càng xa càng tốt, chớ nên quay về hoàng cung kẻo nguy đến tính mạng.

Rồi bác vội vã bỏ đi, bắt được một con hoẵng nhỏ, mổ lấy tim gan đem về dâng hoàng hậu.

Còn lại một mình giữa rừng vắng, Bạch Tuyết sợ hãi khóc mãi, khóc mãi. Đám thú nhỏ nghe thấy tiếng khóc, kéo đến vây quanh nàng. Chúng nhìn nàng trìu mến rồi kéo tay nàng dẫn đi.

Chúng đưa Bạch Tuyết đi lâu lắm, gần tối mới gặp một ngôi nhà nhỏ. Trong nhà cái gì cũng bé tí ti: Bảy cái bát con, bảy cái đĩa con, bảy cái cốc con, bảy cái ghế con và bảy cái giường con.

Bạch Tuyết đang đói và khát, liền ăn ở mỗi đĩa một ít rau, một ít bánh và uống ở mỗi cốc một chút nước. Sau đó nàng muốn đi ngủ nhưng không nằm

vừa chiếc giường nào. Đen cái thứ bảy, nàng đành phải co chân lên nằm tạm vào đó.

Tối mịt, những người chủ của căn nhà nhỏ trở về, đó là bảy chú lùn làm công việc đào mỏ. Họ thắp bảy ngọn đèn lên và cảm thấy trong nhà khang khác. Một chú nói:

– Ai đã ngồi vào ghế của tôi?

Chú thứ hai nói:

– Ai đã ăn ở đĩa của tôi?

Chú thứ ba nói:

– Ai đã uống vào cốc nước của tôi?

Chú thứ tư, thứ năm, thứ sáu cũng

đều kêu lên vì đã có ai sử dụng đồ dùng của họ.

Chú thứ bảy nhìn vào giường mình thấy Bạch Tuyết đang ngủ, vội gọi mọi người đến. Các chú lùn vây quanh giường ngắm nghía Bạch Tuyết và reo

lên:

– Lạy Chúa, cô bé đẹp quá!

Suốt đêm ấy, chú lùn thứ bảy nằm ghé nhờ giường của sáu chú kia, mỗi giường một lúc. Sáng hôm sau Bạch Tuyết dậy, thấy bảy chú lùn, nàng hoảng sợ định bỏ chạy, nhưng họ mỉm cười thân mật hỏi:

– Tên nàng là gì? Sao nàng lại tới được đây?

Bạch Tuyết xưng tên, rồi kể cho các chú lùn nghe chuyện của nàng. Bảy chú lùn rất thương Bạch Tuyết, họ cùng nói:

– Nàng hãy ở lại đây với chúng tôi, nàng sẽ được sống vui vẻ và đầy đủ.

Từ đó Bạch Tuyết ở với các chú lùn. Họ thường đi làm từ sáng sớm, Bạch Tuyết ở nhà làm công việc nội trợ giúp họ. Trước khi đi, các chú lùn đều

không quên dặn Bạch Tuyết:

– Nàng đừng cho ai vào nhà, phải cẩn thận đề phòng mụ dì ghẻ tìm đến đây.

Còn ở hoàng cung, hoàng hậu đinh ninh rằng Bạch Tuyết đã chết nên hỏi gương:

– Gương kia ngự ở trên tường Nước ta ai đẹp được dường như ta?

Gương đáp:

– Xưa kia bà đẹp nhất trần, Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.

Nàng ta ở khuất núi non, Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.

Nghe gương trả lời, hoàng hậu vô cùng tức giận.

Bà ta đứng ngồi không yên vì thấy mình chưa đẹp nhất nước. Hôm sau, hoàng hậu cải trang thành một bà già rồi vượt bảy ngọn núi, đến nhà bảy chú

lùn gõ cửa nói:

– Lão có các loại quần áo đẹp bán đây.

[divider][/divider]

Hết phần 1. Click để xem Phần 2 – Bạch Tuyết và

Chia sẻ bài viết: